Gần đây, Lâm Tuyết Thọ phát hiện cơ thể mình nảy sinh chút vấn đề. Anh... không dựng nổi. Chẳng ngờ, bí mật thầm kín ấy lại bị chính tên oan gia trúc mã kém anh 5 tuổi phát hiện. Cậu thiếu niên vốn mang hình tượng nam sinh thể thao tràn trề sức sống nay lại nở nụ cười tà mị ép chặt anh vào góc phòng thay đồ. Tiếp sau đó là thư viện, trên xe hơi, rồi đến suối nước nóng... Lâm Tuyết Thọ cảm thấy bệnh tình của mình dường như đã khỏi hẳn. Đêm khuya tình nồng, hai người bọn họ mới thú nhận với nhau: "Bệnh của tôi khỏi rồi." "Người đó đã về rồi." Cả hai đường ai nấy đi, định bụng chôn chặt những tháng ngày điên cuồng vừa qua vào đáy lòng. Thế nhưng khi nhìn thấy anh đang ngồi trên đùi một gã đàn ông khác trong góc quán bar, cậu thiếu niên ấy lại hùng hổ lao tới giật phắt anh về lại trong vòng tay mình. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, tức giận đến mức bật cười: "Lâm Tuyết Thọ, tôi không biết ngoài tôi ra còn kẻ nào khác có thể khiến anh sung sướng được nữa đây?"